Trong quán chỉ có tiếng huyên náo rất nhỏ, ngoài cửa sổ ve sầu rỉ rả kêu tăng thêm phần náo nhiệt. Mà hai người trên bàn hoàn toàn lặng im.
Khúc Đồng Thu vẫn đang duy trì tư thế kích động vừa rồi, chỉ là gương mặt run rẩy, cứng ngắc đến mức không cách nào có thể hình dung. Nhậm Ninh Viễn tỏ vẻ không có gì đặc biệt, tiếp tục bình tĩnh cúi đầu uống trà, còn ăn điểm tâm.
Đợi cho Nhậm Ninh Viễn ăn hết bữa sáng, Khúc Đồng Thu đang hóa đá bỗng như được giải đông, nhảy dựng lên chạy ra ngoài. Nhậm Ninh Viễn vừa muốn mở miệng, anh đã ‘rầm’ một cái vấp phải ghế, ngã chỏng gọng.
Tiếng động quá lớn, tất cả mọi người trong quán kinh ngạc nhìn anh. Mấy người phục vụ tính đi qua đỡ, đã thấy anh như được vặn dây cót đứng lên, nghiêng ngả lảo đảo xông ra ngoài. Thế là chợt cười ra tiếng.
Chỉ có Nhậm Ninh Viễn không bị chọc cười, lẳng lặng uống hết một tách trà. Rồi sau đó lấy điện thoại, nhắn tin cho Khúc Đồng Thu.
“Cậu không cần lo lắng, phòng ấy không phải là dùng tiền bán mình mua, ở đi, đừng chê bẩn.”
Sau đó tắt máy, cũng không ngồi xe, đi bộ trở về nhà trọ của mình.
Hôm ấy, Nhậm Ninh Viễn uống trà sáng ở chỗ cũ, sở thích về phương diện ấy của người này rất bảo thủ. Nếu điều kiện cho phép, thì Nhậm Ninh Viễn vẫn thích đọc báo sớm ở nhà, ăn bữa sáng do vợ mình làm cho. Chỉ là người nấu cơm cho bản thân vẫn không biết ở nơi nào, lại không chịu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-tu-chi-giao/1304804/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.