Tuy rằng Nhậm Ninh Viễn chán ghét khách sáo xã giao, nhưng Khúc Đồng Thu lúc này thật sự quá mức cảm kích, dù như thế nào cũng muốn tỏ lòng biết ơn, liền cả gan hẹn Nhậm Ninh Viễn ăn cơm.
Không biết rõ sở thích của Nhậm Ninh Viễn, Khúc Đồng Thu liền chọn nhà ăn lần trước Nhậm Ninh Viễn cho hai cha con đón gió tẩy trần, gọi cũng là gọi mấy món mà lúc ấy Nhậm Ninh Viễn động đũa nhiều. Một bữa cơm cuối cùng an bài xong, gặp Nhậm Ninh Viễn cũng không có vẻ hờn giận, tâm tình dường như còn rất tốt, Khúc Đồng Thu như được cổ vũ, nhất thời toàn thân đều là khí lực, ngoài miệng trên tay đều sôi nổi hơn vài lần so với ngày thường.
Khúc Kha vừa ăn tôm anh đã lột vỏ, vừa vui vẻ nói: “Ba, chú Nhậm cho chúng ta mượn chỗ ở, vậy về sau con không cần ở ký túc xá trong trường phải không ạ?”
Khúc Đồng Thu lập tức nghiêm mặt nói: “Việc đó thì không được, ngày mai sau khi đi đưa tin về thì hãy ngoan ngoãn ở lại trường, cuối tuần rồi trở về.”
“Ba, con không muốn ở cùng phòng với người lạ. Lỡ không hợp thì sao?”
“Tuy lúc đầu không quen, nhưng cuộc sống tập thể nhất định phải trải qua. Khoảng thời gian đi học này là cơ hội rất tốt để con học được như thế nào là cuộc sống chung, nếu bỏ qua, chờ sau này con vào đời sẽ rất khó làm quen.”
Khúc Kha không có được sự cho phép, thất vọng vô cùng, bĩu môi: “Cuộc sống thời đại học của ba quá thuận lợi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-tu-chi-giao/1304802/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.