Trương Đào nghĩ cái này phải hỏi Trần Vũ mới đúng, dù sao hai người họ có thời gian yêu nhau, Trần Minh Hành đâu phải không biết, vẫn trả lời:
- Lâm Tuyền là người cực kỳ cần kỳ, dù ở trường trọng điểm như Đh Đông Hải cũng hiếm có người như thế, thiên phú của anh ta rất cao, nói chuyện với anh ta, mọi người sẽ thấy suy nghĩ của mình bị anh ta tác động, mà người khác mãi mãi không theo kịp suy nghĩ của anh ta, cảm thấy mình ngốc nghếch, thành ra tâm lý sinh bài xích. Tính cách của Lâm Tuyền lãnh đạm, nên càng ít mối quan hệ. Tài hoa của Lâm Tuyền không cần nói, tuy duy nhạy bén, khả năng kiềm chế cực cao, ở lâu bên cạnh anh ta sẽ nhận ra trên người anh ta có sự kìm nén về tình cảm. Ngay từ thời đại học, Lâm Tuyền có tư tưởng cực kỳ thành thục, nhận thức tỉnh táo về hiện thực. Lâm Tuyền cư xử rất ôn hòa, nhưng người bên cạnh bị hào quang chói mắt của anh ta làm không mở mắt ra được, ghen tỵ, chính xác là ghen tỵ khiến đa phần xa lánh anh ta.
- Một người phức tạp và thú vị đây.
Trần Minh Hành gật gù, kinh nghiệm nhân sinh mấy chục năm khiến ông ta nhanh chóng có cái nhìn khái quát hơn về Lâm Tuyền:
- Vậy liên quan gì tới Thẩm Thị, có lẽ các cậu chưa rõ hết về nó. Thẩm Thị trông có vẻ mới quật khởi hai ba chục năm qua, thực chất nó là một trong số thế lực tài phiệt lâu đời trong nước.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994424/quyen-10-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.