Trần Minh Hành khẳng định Trần Minh Kiến có suy xét tới khả năng mất long Liên hợp Tĩnh Hải, song biết đắc tội với Liên hợp Tĩnh Hải mà vẫn giấu bọn họ tiếp xúc với tập đoàn An Thái không rõ ràng kia thì chỉ có một khả năng, An Thái không sợ Liên hợp Tĩnh Hải, thế nên Trần Minh Kiến muốn ôm công lao vào mình.
Trần Minh Hành hỏi:
- Vậy là cái An Thái này nhắm vào Liên hợp Tĩnh Hải?
- Bác đừng thăm dò cháu nữa, Lệ Cảnh ngầm tiếp xúc với An Thái, khó mà khiến người ta cho rằng là hành vi thiện chí được, còn may Lâm Tuyền nói nội bộ Lệ Cảnh có mâu thuẫn, nên không để bụng.
- Lâm Tuyền có tiếng nói quyết định ở Liên hợp Tĩnh Hải sao?
Trần Minh Hành vẫn hỏi:
Trần Thần không ngốc, trợn mắt lên:
- Bác tiếp tục thăm dò cháu đấy à?
Trần Minh Hành mỉm cười:
- Lạ thật đấy, Lâm Tuyền tuổi trẻ thành đạt, nhưng lại quá kín đáo, thi thoảng xuất hiện trước giới truyền thông lại đeo kính râm. À bác nhớ ra một chuyện, mấy ngày trước, chủ tịch Thẩm Thị còn hỏi bác về Lâm Tuyền.
- Cái gì?
Trần Thần đứng bật dậy, tay hất đổ cả bát cơm của Trần Vũ.
Trần Vũ không biết chuyện xảy ra ở Xuân Giang, nhưng cố biết Lục Băng Thiến là người vứt bỏ Lâm Tuyền hai mấy năm trước, vì chuyện gia sản không nhận lại Lâm Tuyền, không hiểu vì sao bà ta lại thông qua con đường không liên quan gì nghe ngóng tin tức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994422/quyen-10-chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.