- Trai cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi, chả lẽ ngay cả làm ngư ông anh cũng không còn dũng khí nữa?
Trần Minh Kiến người nhỏ thó, mặt thì dài gầy, nhưng cơ thể thì phát phì, trong lòng ông ta vẫn hơi sợ Trần Minh Hành, nói ra những lời nghiêm trọng như thế lại dùng giọng rất ôn hòa:
- Như anh Hai đã nói, từ đạo nghĩa không ai chỉ trích gì được chúng ta nữa, chúng ta đâu muốn thừa lúc lửa cháy hôi của.
Trần Minh Hành dùng khóe mắt liếc nhìn đứa em mình, miệng nói thế tức là lòng có ý đó rồi:
- Tôi vẫn phản đối bán cổ phiếu không rõ nội tình thế nào.
- Vì sao?
Giọng Trần Minh Kiến không kìm được cao lên mấy phần:
- Cần gì biết nội tình của họ, ai lại đi đem nội tình của mình tiết lộ cho người khác. Họ mua, ta bán, cần gì làm rõ ý đồ của họ.
Trần Minh Hành không thèm để ý, nhìn Trần Sơn:
- Ý cậu thế nào?
Trần Sơn không rõ, song đáp lại không có gì do dự:
- Anh cả đã phản đối thì em phản đối.
- Cái gì mà cũng phản đối.
Trần Minh Kiến bị thái độ của hai bọn họ làm nổi khùng:
- Các người đã không nói lý do, được, đi mà giải thích với HĐQT ...
Nói xong hầm hầm đi ra ngoài.
Tiếng đóng cửa đánh sầm truyền đi rất xa, hành động thô bạo của Trần Minh Kiến làm Trần Sơn tức giận:
- Nó không còn để anh vào mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994426/quyen-10-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.