Trần Vũ mắt không dời bóng lưng Lâm Tuyền, nói như người mất hồn:
- Đều là thật đấy, ba năm trước anh ấy sáng lập ra Liên hợp Tĩnh Hải, khi chúng ta đâng học hai năm cuối đại học, anh ấy đã biến nó thành con quái thú nuốt chửng mọi thứ trên đường nó đi ...
- Liên hợp Tĩnh Hải nắm 13% cổ phần của tổng cty xây dựng, chỉ hai tháng qua, giá trị tăng lên gần 40 triệu ...
Trương Đào không dám tin Lâm Tuyền có số tài sản lớn như thế.
Trần Vũ nhìn qua cửa kính, chiếc Becker màu đen đang từ từ lái ra cửa khách sạn:
- Vì sao không nói cho em biết trước, vì sao chứ?
Dù qua Tiểu Sơ cô đoán được thân phận Lâm Tuyền không hề đơn giản, nhưng không ngờ hoàn cảnh éo le đến thế, khiến y thành người đứng phía đối địch với cha cô. Giá như cô biết thân phận y sớm hơn, tất cả những điều này có lẽ đã không xảy ra.
Điền Lệ ôm lấy vai bạn:
- Tiểu Vũ, hãy nói tất cả với anh ấy đi, nếu không bạn sẽ hối hận suốt đời.
- Bạn không nhìn thấy cô bé ở bên cạnh anh ấy sao? Phương Nam trước giờ là trợ thủ của anh ấy, hiện còn là người yêu, hai năm trước anh ấy không cho mình giải thích, giờ giải thích còn có tác dụng gì?
Trần Vũ không nén nổi thương tâm ngồi bệt xuống, có lẽ trong lòng anh ấy mình là cô gái không còn sạch sẽ nữa, lòng đau đớn cực điểm, nhưng đâu đớn làm người ta kiên địch hơn: Em sẽ đợi, dù đợi cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994127/chuong-233.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.