Lâm Tuyền quay trở về Tĩnh Hải, cảm giác thân thiết vô cùng, y rời nơi này bốn tháng rồi.
Không vội đi đâu cả, Lâm Tuyền mua một cốc cà phê nóng, ngồi ở đầu đường, nhìn dòng người đi qua đi lại, trước kia y hay làm thế, nhưng thấy bản thân như người ngoài nhìn vào, lần này thì khác, y thấy một hơi thở cuộc sống bao phủ toàn thân.
Đang ngồi ngắm phố phường chợt một bóng người đi qua trước mắt, một đồng xu bỏ vào trong cốc cà phê, Lâm Tuyền ngạc nhiên ngẩng đầu lên, nhìn cô gái mặc áo len hồng màu quít chín.
- Á, xin lỗi, xin lỗi ...
Cô gái kia bổi rối giải thích:
- Tôi tưởng, tôi tưởng anh là ...
Lâm Tuyền chẳng cần nhìn lại bản thân cũng hiểu, tóc y vừa dài vừa rối, y phục thì hiện không ai nhận ra nổi làm bằng chất liệu gì, lại xách cái ba lô to tướng, ngồi ôm cái cốc trước hiệu KFC, đúng là giống một người huynh đệ trong cái bang.
- Hay để tôi mua cho anh một cốc khác?
Cô gái dung mạo tú lệ mặt đầy áy náy, chưa đợi Lâm Tuyền trả lời đã chạy vào hiệu KFC, Lâm Tuyền đổ cốc cà phê đi, nắm đồng xu một tệ trong tay, nhớ lại ngày đó bản thân và Trần Vũ kết duyên cũng nhờ một đồng xu, khuôn mặt Trần Vũ ngày hôm đó trên chiếc xe bus định mệnh đó vẫn khắc sâu trong tim y, Lâm Tuyền nở một nụ cười nhẹ.
Một lúc sau cô gái chạy ra mang theo một cốc cà phê nóng, đưa cho Lâm Tuyền:
- Tôi thật vô ý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994129/chuong-234.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.