Tỉnh thành, biệt thự suối nước nóng Ngọc Sơn, trong thư phòng của Bí thư Tỉnh uỷ Sa Minh Đức vang ra tiếng cười sảng khoái.
Uông Minh Phong đứng phía sau Sa Minh Đức nói:
- Bí thư, anh xem Cao Vệ người này, anh nói xem tính tình của anh ta rất kỳ quái, mai danh ẩn tích thất bại, đã cắm đầu chui đầu vào huyện Quốc Kiều, còn không muốn rời khỏi huyện Quốc Kiều, còn muốn kinh doanh gỗ, anh nói xem người này…
May thay cuộc kinh doanh này chưa thành, nếu làm thành, Sở Giang thế nào cũng xuất hiện tin tức lớn.
Anh ta dừng một chút lại nói:
- Trần Kinh này cũng là, thấy chuyện như vậy mà không báo cáo, vẫn mù quáng đi theo làm trò hề, tôi nghe nói bọn họ cũng đã đàm phán xong với nhà cung cấp hàng hoá rồi, chỉ chờ trả tiền rồi gọi xe nữa là xong, anh nói bọn họ...
Sa Minh Đức khoát tay một cái nói:
- Chớ xem thường Cao Vệ đứa nhỏ này, đứa nhỏ này rất mạnh mẽ, cậu ta đến Trung Nguyên công tác mãi vẫn chưa có thành tích gì lớn, trong lòng cậu ta hết sức bực bội, Sa Minh Đức quay đầu nhìn Uông Minh Phong:
Tuy nhiên, có Trần Kinh, bọn họ kinh doanh gỗ là đúng đấy, Trần Kinh trước kia chẳng phải là Cục trưởng cục Lâm Nghiệp sao?
Uông Minh Phong mỉm cười, nói:
- Trần Kinh đến vùng đất Đức Cao của Dung Châu, hắn là tên trùm ở nơi này, hắn làm nhiều năm ở bên kia như vậy, phong tục nhân tình bên kia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-sach/2345803/chuong-502.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.