Lệ Nam Huyền giải thích: "Đây là tín vật các đời chủ mẫu Lệ gia, chỉ cần có nó trong tay, thì có thể ra lệnh cho cả Lệ gia vì cậu quên mình phục vụ."
Lục Châu khó tin nhìn hắn.
Lệ Nam Huyền bổ sung: "Bao gồm cả ông nội nguyên soái của tôi."
"Tín vật quý giá như vậy chẳng phải nên đưa cho người phụ nữ có uy tín nhất Lệ gia là nguyên soái lão phu nhân sao? Chỉ khi bà ấy đứng ra chủ trì Lệ gia, tất cả mọi người mới có thể tín phục." Lục Châu vội vàng kéo sợi dây chuyền xuống, lại phát hiện mình làm thế nào cũng không tháo ra được: "Sao lại không cởi được?"
Lệ Nam Huyên giữ lấy tay cậu: "Đồ tôi tự mình đeo lên, cũng chỉ có tôi có thể gỡ xuống, bây giờ bà nội tuổi tác đã cao, có rất nhiều việc chỉ đành lực bất tòng tâm, cũng có nhiều việc không thể đích thân giải quyết, điều này khiến cho bà ấy rất không yên lòng, hơn nữa bà ấy đã thay bạn đời của tôi quản lí Lệ gia nhiều năm như vậy, đã đến lúc nên nghỉ hưu, hưởng phúc lúc về già rồi."
"Nhưng nếu bà ấy về hưu, cũng nên do mẹ anh hoặc là một vị nữ trưởng bối nào khác tiếp quản mới phải."
Lệ Nam Huyền lắc đầu: "Mẹ tôi cũng không đủ năng lực quản lí từ trên xuống dưới Lệ gia, những vị nữ trưởng bối khác tuy rằng có bản lĩnh, song không một ai thích hợp bằng cậu, mới đầu nhất định sẽ có người không phục, nhưng tôi tin
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-mon-truong-tuc/2666771/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.