Khi Lục Châu tỉnh lại, trời đã tối.
Đèn đường màu trắng ngoài sân đã được thắp sáng.
Lục Châu bật đèn trong phòng lên, nhìn thấy mảnh giấy do Lệ Nam Huyền để lại trên tủ đầu giường, cậu cầm lên nhìn thử, trên đó viết: Quân đội có việc, cần tôi trở về một chuyến, trong đêm nay và ngày mai có thể sẽ không quay lại, trên bàn ngoài đại sảnh có để phần cơm, dậy rồi thì mau đi ăn đi.
Cậu bỏ mảnh giấy xuống, mặc quần áo tử tế đi đến đại sảnh thì nhìn thấy một cái hộp giữ nhiệt lớn nằm ở trên bàn, bên trong có chứa đủ loại món ăn vẫn còn nóng hổi, còn có canh sừng heo bồi bổ cơ thể, hương thơm ngào ngạt.
Bên cạnh hộp giữ nhiệt, còn có một tờ giấy ghi chú và một cái túi nhỏ, trên đó viết: Ăn cơm xong thì mang chỗ hạt này đi gieo trong vườn hoa, coi như vận động sau khi ăn.
Lục Châu vừa ăn cơm, vừa mở cái túi nhỏ ra, bên trong chỉ có ba hạt giống hình dạng khác nhau, trông giống như đầu người, tay người và chân người.
"Đây là loại hạt gì vậy? Sao nhìn nó lạ thế? Bây giờ trời đang có tuyết rơi, trồng xuống, liệu hạt giống có nảy mầm được không?"
Lục Châu lên mạng tra thử, hoàn toàn không tìm thấy loại hạt nào nhìn giống thứ nằm trong tay cậu.
Ăn cơm xong, cậu cầm cái xẻng nhỏ tìm được trong phòng tiện ích đi ra sân.
"Ta cá cậu ta ngay cả đất cũng không đào được." Một giọng nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-mon-truong-tuc/2666770/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.