Lục Châu thấy sắc mặt Lệ Nam Huyền không tốt, quan tâm hỏi một câu: "Làm sao vậy?"
Lệ Phong Linh làm như không chú ý tới sắc mặt không tốt của cháu trai, cười khúc khích hỏi: "Cháu trai Nam Huyền, cô nghe Tiểu Châu nói cháu nhất kiến chung tình với thằng bé."
Lục Châu không ngờ Lệ Phong Linh thật sự sẽ hỏi Lệ Nam Huyền chuyện này, lúng túng nhìn Lệ Nam Huyền.
Lệ Nam Huyền nhìn Lục Châu, khóe miệng câu lên nụ cười: "Đúng, hôm qua cháu vừa thấy cậu ấy lần đầu tiên đã bị cậu ấy mê hoặc rồi, lúc đó liền đặc biệt muốn trói cậu ấy lại bên người, không cho cậu ấy chạy thoát, cũng không muốn những người khác có cơ hội chiếm lấy cậu ấy, vậy nên vừa gặp mặt đã định ngày kết hôn, để tất cả mọi người biết cậu ấy là người của cháu."
Lục Châu hoàn toàn không tin lời hắn nói, nhưng bị ánh mắt đầy ý tứ của hắn nhìn vẫn rất xấu hổ, nhất là trái tim không khống chế được đập thình thịch.
"Cháu trai, cô cảm thấy cháu giống như tổng tài bá đạo trong tiểu thuyết ấy, có dục vọng chiếm hữu mãnh liệt đối với người mình thích." Lệ Phong Linh cười cười quay qua hỏi Lục Châu: "Tiểu Châu, cháu thì sao? Có phải cháu cũng nhất kiến chung tình với thằng cháu nhà cô không?"
Lục Châu không được tự nhiên ho khan một tiếng: "Chuyện này cháu muốn chờ sau khi kết hôn sẽ nói riêng với Nam Huyền."
Ý cười trên khóe miệng Lệ Nam Huyền càng đậm: "Tôi chờ ngày đó đến."
Lục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-mon-truong-tuc/2666773/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.