Hôm sau.
Khu rừng này sở dĩ gọi là khu rừng đen, thật sự, không phải bởi vì nó đen, chẳng qua là bởi vì, đây là một cái tên mà không biết sư phụ đặt lúc nào, tuy rằng cho tới bây giờ, Mộc Lân cũng không biết, rốt cuộc là khi nào sư phụ mình đem tên của tòa rừng rậm này truyền đến mọi người đều biết.
Mộc Lân cũng không có nghĩ tới, có lẽ có chút nguyên nhân, là ra ở trên người cô.
Tiếng chim ưng trên không thét dài, Mộc Lân còn chưa bước vào khu vực của khu rừng đen, một âm thanh của chim ưng lảnh lót đầy tinh thần liền truyền vào tai cô, làm nụ cười trên mặt Mộc Lân càng thêm thâm thúy.
Ngẩng đầu, nhìn về phía không trung.
Hải Đông Thanh từ trên cao cực nhanh rơi xuống, thẳng đến lúc sắp tiếp cận Mộc Lân lại khẩn cấp xoay chuyển một cái, ngay sau đó rơi xuống trên bả vai cô, ở trên mặt Mộc Lân thân mật cọ.
Nguyên bản cho rằng muốn thật lâu mới có thể nhìn thấy Mộc Lân, lại không nghĩ, thời gian mới qua đi một tháng, Mộc Lân liền đã trở về, làm Kỷ Tử đang mỏi mắt chờ mong lại tinh thần phấn chấn.
Giơ tay nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu nhỏ của Kỷ Tử "Kỷ Tử, tôi đã trở về."
Kỷ Tử làm nũng khinh đề một tiếng đáp lại.
* * *
Trở lại khu rừng đen, đã từng vô số lần giống nhau, chuyện thứ nhất Mộc Lân làm đó là đi đến trước mộ sư phụ, đem những việc mà mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-mon-nich-ai/2725075/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.