Đến giữa trưa, tiếng đập cửa vang lên, trong nháy mắt, mắt phượng thanh lệ mở ra.
Cô quả nhiên mệt mỏi, cư nhiên có thể ở nhà người khác ngủ sâu như vậy.
"Mộc Lân, có tỉnh dậy chưa? Tôi có thể hay không tiến vào?" Ngoài cửa, vang lên một giọng nam thoải mái thanh tân làm Mộc Lân hơi mang quen thuộc.
Cảnh Hữu Lam nghiêng nghiêng người dựa vào cạnh cửa trên tường, vươn ba ngón tay, lại lần nữa gõ vang cửa phòng.
"Tỉnh." cánh cửa mở ra, trước mặt đó là một khuôn mặt tuấn tú phóng đại.
"Nguyên lai thật đúng là cô." người nào đó đang cười đến dị thường thân thiết, nhìn thấy Mộc Lân, phảng phất phi thường sung sướng.
Xác thật, Cảnh tiểu thiếu gia tỏ vẻ, chính mình lúc này xác thật là tương đương sung sướng; hôm nay sáng sớm nghe Tống Kỳ nói Mộc Lân sẽ đến trong nhà trị liệu cho ông nội, cho nên chỉ ở trường học một buổi sáng, cậu liền gấp không chờ nổi mà trở về, chính là để thấy cô một mặt, thuận tiện, làm ơn cô giúp một chuyện nho nhỏ.
Bởi vì, cậu thật sự đã không biết nên đi tìm ai, nghĩ tới nghĩ lui, nghĩ xuôi nghĩ ngược, đột nhiên liền nghĩ tới Mộc Lân, cậu tin, nếu là cô hẳn là có thể làm được.
"Cậu hiện tại không phải ở trường học sao?" Ra khỏi phòng, tùy tay đem cửa phòng đóng lại, Mộc Lân nhấc chân hướng về dưới lầu đi xuống.
"Xác thật là hẳn là ở trường học." Cảnh Hữu Lam thực tự giác đuổi kịp, "Tôi trốn học."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-mon-nich-ai/2725077/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.