Thời gian giây lát lướt qua, một tuần trôi qua Mộc Lân đã sắp xếp xong mọi chuyện, thực mau liền đi qua. Hôm nay, đó là ngày Mộc Lân chuẩn bị bước vào quân doanh.
Có lẽ là bởi vì Cảnh Thần đã thông báo qua, lúc Mộc Lân báo ra tên của bản thân, liền đã có người dẫn cô tới một chỗ; Mộc Lân lẳng lặng quan sát đến nơi mà mình giờ này khắc này đang đứng, nhìn như là một phòng khám nhỏ.
Nơi này, có lẽ chính là nơi cô sẽ làm việc? Tuy rằng đơn giản, nhưng là chỉnh tề sạch sẽ, còn tính không tồi.
Cửa chưa mở, sau khi gõ nhẹ bước vào, lại không thấy có người ở, Mộc Lân tùy ý đi đến một bên ngồi xuống, lẳng lặng chờ Cảnh Thần đến.
Nhưng mà đúng lúc này.
"Quân y? Quân y?" Một đạo thanh âm hơi mang nôn nóng từ ngoài cửa truyền vào, ngay sau đó đến chính là một loạt bước chân hỗn độn, Mộc Lân quay đầu nhìn lại, liền nhìn thấy hai người đang cẩn thận nâng một người khác hướng về phương hướng của mình đi tới, ở lúc nhìn thấy cô trước mắt sáng ngời, phảng phất như là thở dài nhẹ nhõm một hơi
Người tới đem người nọ đỡ đến bên cạnh nằm xuống, xoay người bước đi đến trước mặt Mộc Lân, "Quân y, anh em của tôi không cẩn thận bị viên đạn xẹt qua, phiền toái cô xem giúp chúng tôi một chút." Ai, đều là bọn họ không tốt, có một khẩu súng bên trong còn lại một viên đạn thật, nhưng là bọn họ lại không có kiểm tra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-mon-nich-ai/2725074/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.