"Chào" Gật đầu, "Như thế nào còn sững sờ ở nơi này, đi vào a." Thấy Cảnh Thần vẫn không nhúc nhích mà nhìn về phía bên trong, người đứng phía sau bắt đầu thúc giục, trực tiếp lướt qua anh ta đi hướng về bên trong.
"Di?" Lại một lần, một tiếng nghi hoặc vang lên, "Cô là người nào a?" Người tới nhìn về phía Mộc Lân, dò hỏi.
Thẩm Nghị, người phụ trách bộ phận quân y, các vết thương của Cảnh Thần khi ra nhiệm vụ đều là ông ta xử lý.
"Chào chú." Mộc Lân xoay người nhìn về phía Thẩm nghị, nở nụ cười thanh thiển mà thoải mái, "Tôi là quân y mới tới, hôm nay ngày đầu tiên đến báo danh." Thấy ánh mắt đối phương đặt ở cây ngân châm mà cô vừa mới cấm xuống tiếp tục giải thích, "Đây là phòng ngừa máu cậu ta chảy quá nhiều, còn có, hiệu quả gây tê."
Vừa mới nếu không phải cô châm một châm này, cô nghĩ, binh lính trên giường này, nhất định đã sớm nhảy dựng lên, cô làm như vậy là suy nghĩ cho vết thương của cậu ta.
"Nguyên lai cháu là trung y." Thẩm nghị cười cười, nhìn Mộc Lân ánh mắt hơi mang tò mò, anh ta vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy một vị bác sĩ trung y trẻ tuổi như vậy, hơn nữa vẫn là một cô gái nhỏ
Xác thật, cùng Mộc Lân so sánh với, người quân y này, không sai biệt lắm đều đã có thể làm được chú của Mộc Lân, trách không được sẽ xưng hô với Cảnh Thần như vậy, nghĩ đến tại quân khu này, địa vị cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-mon-nich-ai/2725072/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.