Trương Khác ở trước mặt Phó Tuấn còn có chút kiềm chế, trong mắt y, Phó Tuấn là bạn chứ không phải là cấp dưới, có Phó Tuấn đi theo, trừ Đường Thanh và Hứa Tư ra, y đi vụng trộm với cô gái khác đều dấu diếm. Hiện Phó Tuấn ngày càng tập trung cho công tác quản lý, không thường xuyên đi theo Trương Khác bôn ba khắp nơi nữa, vệ sĩ bám sát bên cạnh Trương Khác là người khác, nên Trương Khác chẳng cần né tránh gì cả. Bất kể nói thế nào, nếu như ở Perth mà cũng không thể nắm tay đi bên nhau như đôi tình nhân, chắc trong lòng Địch Đan Thanh cũng ít nhiều tủi thân.
Lúc xuống thềm, Trương Khác đi sau Địch Đan Thanh, tay đặt lên vai cô, lòng bàn tay thi thoảng chạm men theo cổ vào gò má cô, vừa để cảm thụ làn da mịn màng đó, nhưng đa phần cảm thụ giây phút nữ tính yếu mềm hiếm có của Địch Đan Thanh.
Hứa Tư ghé đầu ngoài cửa sổ xe nhìn bọn họ lại gần, mở cửa ra dịu dàng hỏi: - Sao không ở lại Hong Kong thêm vài ngày? Cô không ngờ Trương Khác tới Perth nhanh như vậy.
- Nhớ các chị mà.
Hứa Tư hơi bĩu môi: - Ở đây chẳng ai mắc lừa cậu đâu, để mấy câu này nói với các cô bé ấy.
Trong ba người chỉ có mỗi Địch Đan Thanh là có giấy phép lái xe ở Perth, tất nhiên xe do Địch Đan Thanh lái, nhìn Hứa Tư dáng vẻ lười nhác ngồi co mình ghế sau, Trương Khác mỉm cười nắm tay cô, ở Maldives hai người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2822947/chuong-1307.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.