Trương Khác rất muốn khóc lóc nói mình là "người bị hại", nhưng ai tin y, đành vừa thay y phục vừa mặt dầy hỏi: - Sao cô nhóc đó lại tìm chị giúp? Cô ấy làm gì có con mắt tốt như thế?
- Hai đứa không biết hổ thẹn lại còn kéo chị vào? Tạ Vãn Tình cười: - Không thấy hai đứa đâu chị đã thấy lạ rồi, con bé đó khi đi ra chân gần như không bước đi nổi, còn muốn về phòng lấy y phục giúp em nên chị đoán ra... Đúng là, em lại nghĩ ra cái chỗ này, lần đầu tiên của cô bé đó, em làm thế không quá thiếu ôn nhu à? Chị đúng là nên bỏ mặc em mới đúng.
Trương Khác chỉ biết thở dài trong lòng, nói ra ai tin y? Vai y bị cắn lúc này vẫn còn đau đây: - Chúng ta cùng ra nhé.
- Em đợi một chút, chị ra trước. Tạ Vãn Tình không hề muốn chuyện của mình và phương khác bị bại lộ, bỏ đi trước.
Trương Khác nhét quần áo cũ vào trong tui, ngồi đợi một lúc xác định bên ngoài không có ai, lén lút chạy về phòng, phải xử lý chứng cứ, bộ quần áo này không thể tùy tiện vứt đi, nếu để nhân viên công tác phát hiện hiểu lầm có án mạng báo cảnh sát thì thành trò cười lớn rồi. Nhưng vết máu đã khô giặt không hết được, nhét vào trong tủ quần áo cũng không được, khả năng bị Đường Thanh phát hiện ra quá cao, cô vợ nhỏ của y tinh như ma vậy, đừng hòng lừa nổi, làm sao đây?
Suy đi nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2822944/chuong-1306.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.