Hứa Tư hoảng sợ rút mạnh tay lại, vừa hờn vừa giận trừng mắt nhìn Trương Khác, y đành chấp nhận, hỏi qua Lương Quân một vài tình hình xây dựng khu mỏ. Trong một năm qua, Cẩm Hồ đầu tư vào Tây ÚC 600 triệu USD, một năm sau sẽ còn đầu tư 600 triệu USD nữa mới có được chiếc thuyền đầu tiên vận chuyển khoáng thạch tới cảng Đông Sơn.
Đầu tư 1.2 tỷ, chỉ có thể lập nên bộ khung của khu mỏ, đường sắt, đường bộ, mỗi năm sản lượng không quá 10 triệu tấn khoáng sắt chất lượng, dàn đều chi phí ra, mỗi tấn sắt lỗ gần 12 USD, cả năm lỗ 120 triệu USD, gần như đốt sạch lợi nhuận của tập đoàn sắt thép Đông Sơn, nếu không khai thác thiết bị sẽ cũ hỏng cùng chi phí quản lý sẽ khiến Cẩm Hồ mỗi năm thua lỗ càng cao hơn.
Sản lượng phải đạt tới 40 triệu tấn mới hòa vốn, nhưng muốn đạt được sản lượng đó, cần phải đầu tư thêm 2 tỷ USD mới đủ.
Lương Quân một năm qua phụ trách quản lý công trình, tầm nhìn với bố cục sản nghiệp có chút thiếu sót, nói quan điểm của mình: - Rất nhiều người ở dưới đều không hiểu...
Trương Khác chỉ cười, quyết sách của Cẩm Hồ khi đưa ra chuẩn bị cho khả năng lỗ vốn thời gian dài, dưới tình huống tập đoàn Nhật đã chiếm mất tiên cơ, hiếm khi gặp được thời chạm đáy của sản nghiệp, lúc này không mạnh mẽ tiến quân vào thì còn đợi tới khi nào.
Ban đêm, nước biển ngoài cửa sổ tĩnh mịch, chỉ có công trường trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2822948/chuong-1308.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.