- Em nằm xuống đi... Trương Khác đặt Trần Tĩnh nằm xuống chiếc giường màu hoa hồng, đắm đuối nhìn dung nhan kiều diễm cùng cơ thể hoàn mỹ của cô, mái tóc suôn mềm óng ả bị rối tung ở sau đầu, gió thôi mấy sợi tóc lất phất chạm vào da thịt y, khiêu khích tình dục của y. Tách cặp đùi khép lại theo bản năng của cô ra, hai tay vuốt ve theo cặp chân trắng nõn mịn màng của cô lên trên, hơi dừng lại ở đùi cảm thụ cơ thể run rẩy phía dưới, rồi nằm xuống giữa hai chân cô, hôm từ núm vú hồng ướt át trêu ghẹo nó dần xuống rốn, tới khi mặt vùi hẳn vườn hoa riêng tư...
- Á... Đừng, đừng như thế, sao anh có thể như thế được, á... Cánh hoa ướt át bị chiếc lưỡi tham lam lướt qua, Trần Tĩnh bị kích thích muốn hét lên, cơ thể mẫn cảm tột độ, chỉ là cô xấu hổ không mặc sức phát tiết khoái cảm trong lòng, cắn răng phát ra tiếng rên nho nhỏ, có điều bụng lại ưỡn lên, như muốn Trương Khác âu yếm nhiều hơn, mắt long lanh mơ màng, tựa như đã phiêu diêu chốn mê ly cực lạc.
- A, a, ưm, vào, anh vào... vào đi... Trần Tĩnh rên lên lúc này chỉ cảm giác căng như muốt nứt ra đó mới thỏa mãn được cô.
Tiếp đó hai tiếng kêu rất khó diễn tả cùng lúc phát ra, việc gì cần tới đã phải tới, Trương Khác dừng mọi động tác, cúi mình xuống hôn nhẹ lên môi Trần Tĩnh hỏi: - Đau không?
Cảm giác sưng đau đó vẫn rất rõ ràng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2822774/chuong-1225.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.