- Á! Trần Tĩnh thét lên chói tai, móng tay bập sâu vào thịt Trương Khác: - Đau, đau quá... Anh không được cử động.
Trương Khác giật nảy mình, thấy Trần Tĩnh đau tới chảy nước mắt, mày nhíu lại, thương xót an ủi cô: - Không đau, không đau đâu
- Anh nói không đau là không đau à? Trần Tĩnh phải mất một lúc mới thích ứng được, thấy Trương Khác luống cuống ngốc nghếc nói "không đau" an ủi mình, bật cười gắt: - Giờ thì anh hài lòng rồi chứ, sao anh thô lỗ thế, làm người ta suýt ngất xỉu... Lúc nãy sao không đau nhỉ?
Trương Khác thử cử động một chút, lại thấy Trần Tĩnh đau tới nhíu mày lại, khuôn mặt thay cho áng hồng là vẻ nhợt nhạt, hàm răng cắn chặt lấy cánh môi hồng kiều diễm, không dám động đậy nữa, nói lảng đi để phân tán cơn đau của cô: - Anh nhớ ra một câu truyện cười, có lẽ trả lời được câu hỏi của em.
- Lại muốn kể truyện cười bậy bạ chứ gì?
- Là chuyện phổ biến kiến thức, sao lại nói là bậy bạ được. Trương Khác mặt nghiêm túc nói: - Có một nữ đồng chí tái hôn, trong một bữa tiệc, đồng chí phụ nữ và người chồng hiện nhiệm gặp phải chồng tiền nhiệm, người chồng tiền nhiệm lòng ghen tuông, hỏi chồng hiện nhiệm:" Sử dụng hàng cũ cảm giác thế nào?" Đồng chí phụ nữ đáp trả chồng tiền nhiệm:" Bên trong đó 8 cm đầu là hàng cũ, 8 cm sau vẫn là mới tinh..."
- Anh dám cười em! Trần Tĩnh đưa tay nhéo thật mạnh lên hông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2822772/chuong-1224.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.