- Ý anh muốn nói em nên tùy tiện tìm một nam nhân có thể sẵn sàng đứng ra bảo vệ em, ủng hộ em bất kỳ lúc nào, sau đó vờ yêu anh ta, lấy anh ta chứ gì? Trần Tĩnh ấn tay lên ngực Trương Khác, bắt ý tiếp tục nằm trên ghế, giọng cô quá mức bình tĩnh, làm Trương Khác có một cảm giác không lành: - Em không cần anh phải suy nghĩ chu đáo cho em như thế...
- Anh không thể cho em bất kỳ cái gì, ngay cả chuyện hôm nay, một khiến nghị cho em cũng không thể, trong lòng anh không dễ chịu chút nào... Trương Khác đưa tay ra vuốt ve gò má mịn màng của Trần Tĩnh.
- Anh có biết em muốn gì không? Anh tưởng đôi mắt của anh có thể nhìn thấu lòng người à, vậy anh có biết em đang nghĩ gì không?
- Không biết... Trương Khác thấy tâm tình Trần Tĩnh hơi mất kiểm soát, nhưng ngữ khí chém đinh chặt sắt, thực sự không biết trong lòng cô đang nghĩ gì lúc này.
- Em muốn cái này. Trần Tĩnh nắm tay Trương Khác đặt lên bầu vú vểnh cao của cô: - Em muốn anh yêu em.
Trương Khác ngây ra nhìn Trần Tĩnh, ánh mắt cô nghiêm túc mà kiên định, lòng bàn tay cách lớp áo len mỏng chạm bầu ngực tròn căng đầy đặn của cô, nhất thời không biết phải nói gì.
- Em đã 27 tuổi rồi, không cần anh phải suy nghĩ thay cho em, em tự biết mình muốn cái gì, em biết cảm giác yêu một người... Trần Tĩnh ngồi lên đùi Trương Khác, người cúi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2822770/chuong-1223.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.