Trương Khác không truy hỏi, chỉ nói: - Để anh lái xe cho, ở Kiến Nghiệp nếu thấy buồn anh thường tới một nơi, anh đưa em tới đó.
- Ừ... Trần Tĩnh đổi chỗ với Trương Khác trong xe, ngồi sát bên y, đau khổ nói: - Xem thật không ngờ bà ta tới tranh với em....
- Lúc này đừng nghĩ gì cả... Trương Khác cũng không hỏi tình nhân của Trần Gia Thiện tới tranh giành cái gì, ôm Trần Tĩnh vào lòng, áp má lên mái tóc suôn mềm của cô một lúc mới gian nan nhích người sang ghế lái, khởi động xe đi về phía bờ bắc Tân Phổ.
Đỗ xe trên đê, Trương Khác và Trần Tĩnh ngồi trên đê, ngắm nhìn cảnh đêm ở bãi đá trắng.
Ánh trăng như nước, bãi đá trắng tỏa ánh sáng lấp lánh như ánh sóng, đằng xa mặt sông như có vô số viên ngọc vỡ dập đềnh, bóng dáng núi Sư Tử mập mờ giữa chừng không, phía phải là Nhị Kiều và đường cái Tân Phố rực rỡ ánh đèn, mỗi cảnh sắc một khác biệt riêng, không hề hòa lẫn vào nhau.
Cho dù nghe thấy tiếng gió đập vào cửa kính, ngồi trong xe vẫn cảm thấy bốn bề tĩnh mịch, Trần Tĩnh dễ chịu hơn một chút, cô cởi giày, áo khoác ra, ném vào ghế sau, co chân lên, ôm lấy chân, cằm gác lên gối, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, váy trượt xuống, lộ ra cặp đùi đi tất lụa màu da, thấy Trương Khác nhìn mình ngơ ngẩn, xấu hổ bỏ chân xuống, vuốt thẳng mép váy: - Nếu không có ai ở bên, em sẽ một mình ngồi trên giường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2822767/chuong-1222.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.