Dưới bối cảnh như thế, bữa cơm ngày mùng một càng được bàn toán xôn xao, trong mắt cán bộ phổ thông Cố Hiểu Mai đã là phó thị trưởng rồi.
Tin đồn này lan đi, khiến cho mấy nữ cán bộ có tư cách cạnh tranh với Cố Hiểu Mai liền đánh trống rút lui, cả ba lão đại đều chấp nhận Cố Hiểu Mai rồi, trừ khi có bí thư tỉnh ủy đứng ra mới làm bọn họ có cơ hội tham gia cạnh tranh, mà mấy năm qua quan viên Tân Vu thăng tiến chủ yếu dựa vào năng lực còn tư lịch càng ngày càng không coi trọng lắm.
Cố Hiểu Mai biết mấy ngày qua thái độ của mọi người với mình thay đổi là vì sao, nhưng tin đồn chỉ là tin đồn thôi, hôm đó rõ ràng Trương Khác là người giữ mình lại ăn cơm, chẳng lẽ Trương Khác quyết định được mình có làm phó thị trưởng hay không? Hai năm trời từ cán bộ phổ thông lên phó thư ký trưởng chính phủ là thuận lợi lắm rồi, còn muốn làm thị trưởng đúng là si tâm vọng tưởng, dù có được liệt vào danh sách khảo sát thì cũng chỉ là để làm nền cho người khác thôi.
Cứ thế Cố Hiểu Mai chẳng hề thấy mình có cơ hội, tới tận 18 tháng Giêng, hôm đó cuộc họp thường ủy thành phố vừa kết thúc, Lưu Tước liền tìm bà ta nói chuyện.
- Trước kia quyết định một chức vị lãnh đạo khu huyện thôi người ta chen lấn sập cửa, lần này thật là lạ, cái chức phó thị trưởng lại chẳng được ưa chuộng mấy, làm tôi phí công nghĩ bao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2822720/chuong-1199.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.