Ngày mùng 1 Tết thường không giữ khách ở lại ăn cơm, Vu Vệ cũng không nói khách khí, tiễn Thành Dư Đông đi, quay lại thở dài: - Ài, trưa mùng 1 tết cũng chẳng thể về ăn cơm, cũng không thể nói trước được một tiếng, làm chúng ta đợi bao lâu. Nhìn Vu Tinh rút tiền trong phong bao ra đêm, chỉ là số tiền mừng tuổi bình thường, nên không nói gì thêm.
- Anh thở ngắn than dài cái gì? Trần Dục cười vui vẻ: - Ở Tân Vu biết bao nhiêu quan viên mong đợi mùng 1 Tết có thể được ăn cơm cùng một lão đại, không phải Hiểu Mai sắp bay cao rồi chứ?
- Làm gì có chuyện đó. Vu Vệ lắc đầu, hai nhà bọn họ đều không có người già, nên cùng họp nhau lại ăn cơm cho vui, không ngờ vợ lại không về được, trong lòng Vu Vệ ít nhiều oán tránh đám lãnh đạo không hiểu đối nhân xử thế, ăn cơm với lãnh đạo thì lúc nào chả được, sao phải giữ lại ngày hôm nay? - Hiểu Mai hai năm qua đã thuận lợi rồi, còn muốn bay cao nữa là hi vọng xa vời.
Sĩ đồ của Cố Hiểu Mai thuận lợi nhất là khi còn trẻ làm được tới bí thư trấn ủy trấn Tân Dư Tân Huyện Tân Vu, khi đó mới chỉ 31 tuổi, toàn thành phố chẳng có mấy nữ cán bộ, có thể nói là lúc nổi bật nhất.
Về sau liên tiếp bị đả kích, điều tới ủy ban phụ nữ, rồi tới thành đoàn, dù cấp bậc thăng lên phó xử, nhưng chức vụ chỉ là cán bộ bình thường.
Hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2822718/chuong-1198.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.