Trương Khác cười, y thích thái độ lúc này của Thiệu Chí Cương, ngồi lại ghế sô pha, nói:
- Chú Tống, chuyện trung tâm ẩm thực sẽ do lão Thiệu phụ trách, công ty chịu trách nhiệm điều hành cũng do anh ta làm đại có đông, có chuyện gì chú cứ tìm anh ta là được.
Tống Bồi Minh ngần ngừ một lúc mới nói:
- Khu cũng đã tìm vài ông chủ nhà hàng hỏi ý kiến, mọi người đều rất tự tin vào hạng mục này, khu cũng đã mở cuộc họp chuyên môn, nếu các phương diện đều có phản ứng tích cự, hạng mục này không nên chậm trễ..
Không nên chậm trễ chỉ là đối với Tống Bồi Minh thôi, nếu để qua năm sau, Vương Kỳ Giang vượt qua được thời kỳ bất ổn này, Tống Bồi Minh rất có khả năng phải đợi thêm vài năm nữa.
Vương Kỳ Giang không có lý do gì phản đối hạng mục này, nhưng chẳng lẽ ông ta không biết ngầm ngáng chân?
Nhìn dáng vẻ nôn nóng của Tống Bồi Mình, Trương Khác nheo mắt lại, không đáp lời ông ta.
Trương Khác không lên tiếng, Chu Phục, Tương Vi, Thiệu Chí Cương không có lập trường nào nói giúp.
Thiệu Chí Cương tiếp xúc với chuyện ở tầng cấp này không nhiều, thấy Trương Khác có thể ngó lơ Tống Bồi Minh, trong lòng cũng bội phục, trước đó có lẽ hắn chỉ cho rằng Trương Khác dựa vào thế lực đằng sau của Cẩm Hồ để cáo mượn oai hùm, nhưng lúc này đúng là về khí thế y áp đảo Tống Bồi Minh.
Tống Bồi Minh thấy Trương Khác không đáp,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2820463/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.