Hết giờ làm nửa tiếng Tương Vi mới đem cả đống tài liệu về công ty, chừng năm phút sau Tống Bồi Minh cũng vào, làm người ta hoài nghi phải chăng ông ta phải đợi 5 phút ở bãi đỗ xe.
Một lúc sau Chu Phục cũng tới, cứ hết giờ làm Chu Phụ có thói quen tới công ty xem có việc gì không, nếu không sẽ quay lại nhà máy, nếu không có tình hình đặc biệt tới 9 giờ tối mới về.
So với thái độ làm việc cẩn thận khắt khe của Chu Phục, Trương Khác ít nhiều tỏ ra thiếu trách nhiệm.
Thấy Tống Bồi Minh thò đầu vào văn phòng nhìn ngó, Trương Khác đi ra nói:
- Chú Tổng rảnh quá, tới Cẩm Hồ uống trà chiều sao?
- Tôi tới tìm cậu.
Tống Bồi Minh cười khổ, nếu thích chơi trò vòng vo, Trương Khác sẽ quanh quẩn cho ngươi không có cơ hội vào chủ đề, chẳng bằng mặt dầy nói toạc ra:
- Muốn hỏi cậu kế hoạch của Cẩm Hồ khi nào đưa hạng mục trung tâm ẩm thực lên?
Chuyện liên quan tới cú trở mình tuyệt đẹp trên sĩ đồ, ông ta sao lại chẳng nóng lòng?
Tống Bồi Minh chẳng phải chỉ đơn giản muốn đứng vững chân, mà còn muốn tiến bộ thêm một bước. Vương Kỳ Giang đã tới giới hạn tuổi tác, nhưng năm sau có thể đẩy được Vương Kỳ Giang đi hay không, đẩy đi rồi liệu có bị người khác cướp mất cái ghế trống hay không, trong hai ba tháng ngắn ngủi này rất trọng yếu.
Trương Khác sờ mũi cười:
- Không chỉ chú Tống, người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2820462/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.