Tống Bồi Minh ho khù khụ, mặt đỏ bừng, tay chỉ vào Trương Khác, dở khóc dở cười, song chẳng có cách nào nói nổi. Tương Vi theo bản năng đưa tay ra vỗ lưng, nhưng nửa đường thì ngừng lại, quay sang trách Trương Khác:
- Nói chuyện ngắt lâu như vậy, quần áo của mọi người cậu mang về giặt nhé?
Rồi lấy khăn giấy ra lau hết cà phê trên bàn rồi lau trên người.
Trương Khác lau giọt cà phê trên tay áo, nói rất vô tội:
- Tôi là trẻ con, nói chuyện phải suy nghĩ kỹ, thế mà cũng trách tôi à. Đề nghị của chú Tống không tệ, có điều tôi phải hỏi ý kiến chuyên gia.
Tống Bồi Minh tay ôm ngực, cười gượng, chỉ có thể trách mình quá nóng lòng, lại bị thằng nhóc này trêu chọc rồi.
Chu Phục nghĩ:" Thế nào cũng phải có người nói ra, nói sau lưng chẳng bằng nói trước mặt." Thấy Hứa Tư ra ngoài gọi điện, nói:
- Áp lực tài chính của nhà máy giấy rất lớn, trong hai tháng phải trả 2000 vạn, tôi cho rằng tiền thuê có thể hoãn giải một chút...
Chu Phục có thể nói câu này trước mặt Tống Bồi Minh thật không phải dễ dàng, Trương Khác đưa tay gõ bàn, nói:
- Không nên lấy danh nghĩa nhận trước doanh lợi, coi như khu lấy doanh lợi của nhà máy thế chấp, vay tiền nhà máy. Lão Chu lo lắng không phải là không có đạo lý, nếu lấy danh nghĩa đi vay, chẳng may khi tài chính của khu trung chuyển không kịp, tải chính khu phải mau chóng trả số tiền này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2820466/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.