Trong tiểu khu vắng lặng, tiếng cười rất vang, Trương Khác vội ngừng lại:
- Con ở Tỉnh nghe bác Từ nói, năm sau thưởng ủy đảng ủy cấp thành phố có khả năng tăng thêm ba người, vụ án Đinh Hướng Sơn là lời cảnh tỉnh cho trên tỉnh, Hải Châu gần như chắc chắn sẽ tăng thường ủy, để tăng mức độ dân chủ quyết sách của Hải Châu. Trong các khu huyện của Hải Châu thì Tây Thành quan trọng nhất, Đỗ Tiểu Sơn có khả năng vào thường ủy không?
- Việc này năm sau Đại hội đảng mới biết, vậy con đã biết rồi à? Cho dù Đỗ Tiểu Sơn không vào thường ủy, trong bao nhiêu cấp chính xử, địa vị ông ta vẫn cứ xếp hàng đầu. Con lần nào cũng gặp được chuyện tốt đấy.
Trương Khác cười, qua sự kiện này, Đỗ Tiểu Sơn còn có thể lựa chọn đứng ngoài theo dõi tình hình được sao? Giải quyết được nguy cơ này một cách thuận lợi, Đường Học Khiêm chắc mơ cũng mỉm cười được rồi.
- Nghe nói trung tâm ẩm thực là con làm à?
Trương Tri Hành đi trước dẫm thành những hố tuyết sâu, thuận miệng hỏi con.
- À, chuyện cụ thể có người khác làm.
Trương Khác đáp hàm hồ:
- Chị Vãn Tình nói với ba à?
- Hôm qua gặp Tống Bồi Minh tới chính phủ thành phố làm việc, ông ta nói với cha đó là ý tưởng của con.
Trương Tri Hành nhìn con đi sau nghịch ngợm dẫm đúng vào bước chân của mình, cười hiền từ:
- Trung tâm ẩm thực có thể tính là thí điểm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2820453/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.