Đỗ Tiểu Sơn được Trương Khác nhắc cũng nói:
- Vương Viêm Bân không thích hợp làm hiệu trưởng Nhất Trung...
Lời này đáng lẽ không nên do ông ta nói ra, nhưng không nói không hả giận.
- Vợ Vương Viêm Bân là phó cục trưởng chỗ chúng tôi, e không hay lắm.
Cảnh Kiến Trung hơi do dự.
Đỗ Tiểu Sơn cười:
- Không bằng cục trưởng Cảnh hỏi ý kiến bản thân Vương Viêm Bân, nói thẳng, để an ủi thầy Tào, ông ta có thể nhường vị trí của mình không?
So với để chuyện rùm beng lên, Vương Viêm Bân chắc muốn nhường chỗ hơn:
- Có điều Tào Quang Minh cũng không thích hợp làm hiệu trưởng Nhất Trung.
Cảnh Kiến Trung nói thuận theo ý đó:
- Hay là để Vương Viêm Bân chủ động thừa nhận thiếu sót trong công tác, điều Cung Tự Cao của Nhị Trung tới Nhất Trung, còn Tào Quang Minh sang Nhị Trung?
Trừ Cảnh Kiến Trung ra thì chẳng ai biết Cung Tự Cao, người Hải Châu ai cũng biết Nhị Trung kém Nhất Trung một chút, ông ta an bài như thế tất phải có lòng riêng, nhưng đây là chuyện nội bộ của cục giáo dục, hai người Đỗ Trương chẳng muốn quan tâm.
Cảnh Kiến Trung nhìn qua Trương Tri Hành, an bài này sẽ có cản trở trong cục, nhưng nếu thị trưởng Đường tán thành thì sẽ không có lực cản nữa.
Trương Tri Hành khẽ gật đầu, biểu thị đã hiểu ý, nhưng không tỏ thái độ.
Trương Khác nhìn Tào Quang Minh nằm trên giường, thầm nghĩ:" Ông ta cũng thật đáng thương, thành vật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2820452/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.