- Thật sao?
Đường Thanh tâm tư đơn thuần, trước giờ luôn tin lời Trương Khác nói là thật, mây đen bao phủ khuôn mặt trong chớp mắt tan mất, đầu hếch lên kiêu ngạo ý bảo bạn tất nhiên phải làm thế, sóng mắt long lưu chuyển, nếu chẳng phải trong lớp học, Trương Khác sẽ không nhịn được muốn ôm cô nàng vào lòng.
Tiết đầu tiên tiết thứ hai buổi sáng là số học, giáo viên giảng bài kém hẳn, liền bảo học sinh theo ông ta tới văn phòng mang đống đề bài còn thơm mùi mực ít cho học sinh làm, bản thân ông ta thì biến mất tăm tích.
Tiết thứ ba thứ tư là ngữ văn của Lý Chi Phương, không ngoài dự đoán chuông vang lên, xuất hiện trong phòng là giáo viên môn chính trị, là bà giáo ôn hòa trên 50 tuổi.
Lần trước Trương Khác bỏ thi môn này, sau đó đươc bà ta dẫn vào văn phòng ân cần giáo dục khuyên nhủ mấy lần, cuối cùng Trương Khác chịu không thấu trước sự quan tâm đó, đành làm bài thi trong văn phòng bà ta mới coi như qua ải.
Bà ta vừa vào phòng liền nói Lý Chi Phương không khỏe tiết buổi sáng chuyển sang chính trị, tiếp đó bảo Trương Khác tới gặp Lý Chi Phương.
Trương Khác gãi đầu rời lớp trong ánh mắt chăm chú của đám bạn cùng lớp. Dù là giờ lên lớp, nhưng trong các lớp rất ồn ào, nhiều lớp không có giáo viên, làm sao trấn áp nổi tâm tình hưng phấn như thế?
Tới khu văn phòng, rất nhiều giáo viên tụ tập ở ban công làm việc, nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2820457/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.