Sau khi nói chuyện với Uông Nhật Thần, Vương Trạch Vinh coi như hiểu thêm về tình hình trên Bắc Kinh.
Thấy Vương Trạch Vinh ngồi đó suy nghĩ, Uông Kiều nói:
- Trạch Vinh, anh lo gì chứ? Bắc Dương không phải là của mình anh mà, anh nghĩ như vậy là không được rồi.
- Trạch Vinh, Tiểu Kiều nói đúng. Cháu bây giờ không phải cán bộ bình thường nữa, cháu đã là Phó bí thư Tỉnh ủy. Nếu như đến đâu mà cũng coi đó là phạm vi thế lực của mình thì không được. Cháu nhất định phải thay đổi quan niệm này, ánh mắt phải nhìn ra thật xa mới được.
Có hai người chỉ điểm làm Vương Trạch Vinh rất giật mình. Hai người đã nói đúng, hắn bây giờ đã coi Bắc Dương, đặc biệt là Xuân Dương là thuộc phạm vi thế lực của mình, có ý không để người khác xen vào. Bây giờ nghe hai người nó, Vương Trạch Vinh mới phát hiện tư tưởng mình có vấn đề.
Sau khi suy nghĩ cẩn thận, Vương Trạch Vinh đã hiểu ra. Mình đúng là phải thay đổi thái độ một chút mới được.
Thấy Vương Trạch Vinh không còn cau mày nữa, Uông Phỉ vui vẻ nói:
- Trạch Vinh, đừng nghĩ nhiều như vậy. Dù sao việc này không phải việc xấu với anh. Tiểu Kiều chưa đến Xuân Dương bao giờ, anh phải đi cùng bọn em.
Thấy Uông Kiều cũng muốn như vậy, Vương Trạch Vinh nhìn thoáng qua Uông Nhật Thần.
Uông Nhật Thần cười nói:
- Ông không đi cùng đâu, mấy đứa đi chơi đi.
Uông Phỉ nhảy dựng lên khoác tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3037816/chuong-1008.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.