Sài Trí Văn có thói quen là lên mạng. Ngay khi Bạch Kiến Sinh truyền ảnh kia lên mạng, y đã thấy. Là thư ký của Vương Trạch Vinh, y biết đây là việc lớn nên lập tức gọi cho Vương Trạch Vinh.
- Bí thư Vương, ngài lên mạng xem một chút, trong một diễn đàn không biết ai đăng ảnh của ngài lên.
Vương Trạch Vinh tối qua ở lại triền miên với Uông Phỉ, hôm nay lại cùng Uông Nhật Thần đến các công ty xem xét tình hình. Hắn vừa ăn xong thì Sài Trí Văn gọi điện tới.
Trong phòng rất ấm áp, mọi người đang ngồi nói chuyện.
Uông Phỉ tối qua sau khi quan hệ mãnh liệt với Vương Trạch Vinh, cô ngồi bên mà nhìn Vương Trạch Vinh với ánh mắt đầy âu yếm. Điều này làm Uông Nhật Thần thấy không ngừng ho khan.
Rất khó hiểu chính là ánh mắt Uông Kiều đã không còn buồn như trước, không ngừng rót trà, gọt hoa quả cho mọi người. Trông cô như một bà chủ gia đình vậy.
Vương Trạch Vinh nhận được điện liền gọi Uông Phỉ lên mạng.
Uông Phỉ bật máy tính xách tay lên và vào mạng.
Theo trang web mở ra, mọi người thấy một loạt bức ảnh.
Vương Trạch Vinh thấy rõ ràng từng bức ảnh.
Nhìn thấy câu cuối cùng của bài viết, Vương Trạch Vinh thở phào nhẹ nhõm, bức ảnh không có gì đặc biệt cả. Nếu không có câu nói kia thì có lẽ không ai chú ý.
Lúc này Uông Kiều lại rất tức giận nói:
- Bây giờ người ta cho rằng trên mạng là không tìm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3037819/chuong-1009.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.