Trong một biệt thự ở Xuân Dương, trước mặt Bạch Kiến Sinh là Điền Thải Hương.
Nhìn Điền Thải Hương đang khóc, Bạch Kiến Sinh không biết nói gì. Một lúc sau Bạch Kiến Sinh ôm chầm lấy Điền Thải Hương, kết quả Điền Thải Hương quay đầu nhìn Bạch Kiến Sinh mà khóc:
- Anh có bản lĩnh gì, còn nói chỉ cần tôi phối hợp là anh khống chế được Ban Tổ chức cán bộ vào tay. Bây giờ thì hay rồi, chuyện chưa hoàn thành tôi đã bị điều tôi tới Hội nghị Hiệp thương Chính trị Nhân dân.
Bạch Kiến Sinh không yêu thương gì Điền Thải Hương, chẳng qua chỉ là lợi dụng mà thôi. Thấy khóe mắt Điền Thải Hương có không ít nếp nhăn liền chán ghét:
- Đi Hội nghị Hiệp thương Chính trị Nhân dân thì sao, em cứ đến đó, sau này có cơ hội thì anh đưa em ra.
Nói xong Bạch Kiến Sinh mất kiên nhẫn, đứng dậy nói với Điền Thải Hương:
- Được rồi, cứ như vậy đi, anh có việc.
Nhìn Bạch Kiến Sinh đi ra, Điền Thải Hương rất đau khổ. Vốn có tiền đồ mà cứ như vậy mất với tên Bạch Kiến Sinh này?
Điền Thải Hương bây giờ rất hối hận. Ả biết rõ tình hình, Bạch Kiến Sinh không phải đối thủ của Vương Trạch Vinh.
Bạch Kiến Sinh cũng không tốt hơn gì. Tối qua gọi về Bắc Kinh hỏi tình hình, kết quả Bắc Kinh dừng mọi hành động. Nghe nói là chuyện mấy nhà liên kết đã bị hai nhà Hạng Uông biết, không ngừng tiến hành đả kích mạnh mẽ.
Bạch Kiến Sinh thở dài một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3037815/chuong-1007.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.