Châm điếu thuốc, Vương Trạch Vinh đứng ở trước cửa nhà khách thị ủy. Trong lúc nhất thời hắn không biết đi đâu, vì thế hắn quyết định đi đâu cũng được.
Vương Trạch Vinh đi từ từ trên đường không mục đích. Không biết thế nào hắn đi đến một nơi khá náo nhiệt. Ngẩng đầu nhìn một tòa nhà cao lớn trước mặt, trên cánh cửa có một tấm biển với chữ vàng lấp lánh: Khu chợ giao dịch đồ cũ.
- Sao mình lại đi đến đây nhỉ?
Vương Trạch Vinh lẩm bẩm một tiếng. Khu chợ giao dịch đồ cũ này thì hắn đã nghe nói qua. Nghe nói nơi này ngoài các đồ cũ ra thì còn mua bán rất nhiều đồ cổ gì đó, nơi này rất náo nhiệt. Có lần Vương Trạch Vinh còn nghe nói có một tên không nghề nghiệp bỏ ra 20 tệ mua được đồ tốt, sau đó bán được hơn trăm ngàn. Tên này lập tức kiếm được một món lớn.
Trước kia không có cơ hội chạy đến đây xem, lần này dù sao cũng không có việc gì, không bằng đi vào xem. Vương Trạch Vinh nghĩ như vậy rồi lững thững đi vào trong.
- Ha ha, mình đúng là nông dân vào thành phố, không biết nơi nào náo nhiệt.
Sau khi đi vào, Vương Trạch Vinh mới phát hiện bên trong còn náo nhiệt hơn lúc nãy thấy nhiều. Người đi ra đi vào rất huyên náo, hai bên đường đầy các cửa hàng giống như đồ cổ có thể nhìn thấy khắp nơi vậy.
- Món này bao tiền?
Một thằng thanh niên chỉ vào một thứ đồ trông rất cũ của quán ven
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3035914/chuong-87-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.