Xe nhanh chóng chạy đến thành phố rồi dừng trước cửa trụ sở thị ủy.
- Đây là trụ sở thị ủy sao. Đúng là người so với người khác xa nhau. So với trụ sở Huyện ủy thì hơn quá xa.
Ngẩng đầu nhìn trụ sở thị ủy to lớn như một con quái vật phát sáng, Vương Trạch Vinh không khỏi than thở trong lòng. Đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy mình làm việc mấy năm ở xã như ếch ngồi đáy giếng, mình quá nhỏ bé. Lần đầu tiên Vương Trạch Vinh cảm thấy tự ti.
Nói thật, trước đây Vương Trạch Vinh không phải không thấy qua trụ sở thị ủy, nhưng bây giờ nhìn thấy ngay trước mặt khác hẳn so với khi nhìn thông qua Tv. Trước kia khi hắn thấy thì chỉ là với tư cách người bình thường mà thôi, nghĩ cũng không cần phải nghĩ. Nhưng bây giờ thì khác rồi, tốt xấu gì hắn cũng là lãnh đạo xã, có cơ hội tiến vào ngôi vị ở trong trụ sở này. Vì thế suy nghĩ của hắn trở nên phức tạp hơn.
....
Nhìn lướt qua quan khí của mình, Vương Trạch Vinh không khỏi ngạc nhiên vì phát hiện thấy quan khí của hắn như đang hướng đến thờ phụng trước tòa kiến trúc này.
Thành phố đã có khí thế kinh người như vậy thì trên tỉnh, trên trung ương thì sao? Vương Trạch Vinh không khỏi thầm nghĩ như vậy, đầu lưỡi hắn khô khốc. Quan khí vì sao lại biến hoá như vậy, điều này khá kỳ quái.
Lúc này một người đàn ông trung niên mặc âu phục từ trong cổng lớn trụ sở thị ủy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3035912/chuong-87-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.