- Mẹ nó chứ, mình làm quan vì cái gì?
Vương Trạch Vinh nghĩ vậy liền thấy đau đầu. Đương nhiên muốn làm cũng phải làm quan tốt mới được.
Vương Trạch Vinh đi dạo một vòng hết cả buổi chiều quanh vài con phố gần nhà khách thị ủy. Lúc hắn về nhà khách thì mấy người ở huyện Khai Hà vẫn chưa về.
Vương Trạch Vinh thầm nghĩ xem ra phải tăng cường liên lạc trên thành phố mới được. Trong chốn quan trường muốn phát triển nếu không có sự ủng hộ của cấp trên là không được. Lực lượng của mình nếu như lộ ra thì sẽ thành bàn tay trắng. Trong huyện không có chỗ dựa mạnh mẽ, trên thành phố cũng không có quan hệ, Vương Trạch Vinh nghĩ đến kinh nghiệm phát triển của mình liền thấy buồn cười.
Vương Trạch Vinh định ra ngoài đi thêm chút nữa nhưng hắn vừa mở cửa thì thấy phòng đối diện có một người đàn ông gày gò đeo kính đi ra.
- Là Bí thư Vương sao, tôi là Lộ Minh Vân – ban Tổ chức cán bộ huyện Nam Bình.
Người đàn ông này khoảng 37, 38 tuổi chủ động đưa tay ra bắt, trên mặt đầy nụ cười giống như hai người rất quen thuộc.
- Chào anh.
Vương Trạch Vinh vội vàng đưa tay ra. Hắn không biết người này như thế nào lại biết tên mình, nhưng thấy đối phương nhiệt tình như vậy thì xem ra cũng là đồng chí tham gia cuộc giao lưu học tập lần này.
- Tôi khi đến đã hỏi xem huyện Khai Hà các anh ở đâu, nên biết anh ở phòng này.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3035916/chuong-87-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.