Minh Viễn vô lực nằm trên đùi anh, chỉ bận mỗi thở dốc, tay chân run rẩy.
Cả người cậu đang dần hồi phục sau cơn chấn động, cơ mặt của cậu cười đến đau nhức, trên eo có cảm giác đau đớn nhè nhẹ.
Cậu cảm thấy mình bây giờ vô cùng chật vật, tuy nhiên cậu lại không có ý muốn di chuyển một chút nào. Thản nhiên đặt lưng lên đùi anh, chân thì gác lên ghế sô pha.
Trong mắt của Lương Xương Bách.
Vì quẫy đạp quá mức nên khiến quần áo cậu lệch xộc xệch hẳn đi.
Quần bị kéo xuống một chút lộ ra đoạn thân dưới dẻo dai mềm mại. Cái bụng hoàn toàn phơi ra, ở trên rốn đặc biệt có nốt ruồi son đỏ bé xinh, cậu thở một hơi thì nó lại nhấp nhô một lần.
Quan trọng hơn là.
Trên mặt Minh Viễn vẫn còn đọng nước mắt, không biết cậu đã khóc từ lúc nào, những đừng hằn nước trên mặt cậu khiến anh đau lòng.
Hình như có hơi quá đáng rồi.
Chỉ là cánh miệng hé mở, đầu lưỡi hồng hào lộ ra, lấp lánh nước, đôi mắt mông lung khiến Lương Xương Bách quên mất mình đang hối hận.
Bây giờ anh chỉ muốn hôn lên cánh môi đó mà thôi.
Kiềm nén cảm xúc phát cuồng trong lồng ngưc. Lương Xương Bách đắng lòng kéo áo cậu xuống, cẩn thận nằm xuống sô pha, ôm cậu vào lòng.
Lần đầu tiên Minh Viễn được ôm như thế này, có chút ngại, nhưng nghĩ đến người ôm là Lương Xương Bách thì cậu lại cảm thấy kích thích.
Tuy nhiên quá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-gia-nho/3743061/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.