Lương Xương Bách đứng trong phòng ngủ 16 độ C lạnh toát.....
Nhưng thế mà nó không hết !!!!
Vò đầu, Lương Xương Bách quyết định tìm cái gì đó khiến mình tịnh tâm.
Thế là anh giải đề.
Đề được giải phân nữa, cơ thể anh rốt cuộc cũng bình thường trở lại.
Lương Xương Bách thở dài quăng bút vào cặp rồi bước ra khỏi phòng ngủ.
Trên bàn phòng khách đã có sẵn cà phê và đồ ăn sáng.
Là cháo.
Anh ngồi xuống, chuẩn bị dùng bữa thì quên mất phải lấy điện thoại.
Trở về phòng ngủ, lục điện thoại dưới gối nhưng không thấy đâu cả, lại đứng lên lục trong tủ.
Mở tủ, đều không phải là đồ của anh.
Lúc này Lương Xương Bách mới ý thức được này không phải là phòng mình.
Mới vào có mấy tiếng mà anh đã quen luôn chỗ này rồi III
Lương Xương Bách bực bội ngồi xổm xuống, đúng lúc này trong áo anh có một thứ lao ra.
"????"
Trên áo anh có gì đó bị hút đến, là mặt dây chuyền hình khúc tre.
Cái này là của Minh Viễn.
Lục trong áo ra. Là một con gấu trúc đen trắng làm tư thế ôm.
Cái sợi dây chuyền này mà anh vẫn chưa quăng đi sao ?
Lương Xương Bách định cho nó vào thùng rác luôn thì con gấu trúc có nam châm lại hút vào cái khúc tre thêm lần nữa.
Khỏi nói, hình ảnh này thật sự trông có chút hợp.
Gấu trúc ôm tre, thật sự quá hợp.
Hợp mịa gì IIII
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-gia-nho/3737904/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.