Ông Kiều nhìn anh ta bằng ánh mắt đầy cảm thông: "Ồ, nước canh có màu vàng sáng là do cho thêm bí đỏ nghiền vào. Cậu cũng thử cho vào đi, nó cũng có màu vàng đấy. Sao? Cậu không ăn được bí đỏ à? Vậy thì không có phúc ăn ngon rồi."
Bí đỏ nghiền có hiệu quả tạo màu tuyệt vời, vị ngọt của bí đỏ cũng khiến nước canh thêm đậm đà, sau khi uống còn đọng lại vị ngọt nhẹ nơi đầu lưỡi, chẳng phải điều cấm kỵ hay bí mật gì. Cứ chăm chăm bắt bẻ màu nước canh, có thể nói là kiếm chuyện mà cũng không đúng chỗ.
Khán giả xung quanh bật cười.
Không ít người lập tức gọi món Tôm giã sốt vàng, muốn nếm thử vị chua cay ngọt của canh vàng. Cũng may kẻ thích cãi vã kia không hỏi tiếp, nếu không Ông Kiều đã giảng thêm về sự tinh tế trong việc giã tôm rồi.
Ông hơi tiếc nuối gắp một miếng tôm giã, phần thịt tôm mỏng tang trong suốt phủ đầy nước canh, chỉ cần đưa lại gần đã ngửi thấy hương chua thơm đặc trưng. Đưa vào miệng lại càng bất ngờ, phần tôm được bọc bột và giã mỏng, sau khi chần qua nước nóng trở nên vừa dai vừa mềm, khi nhai như đang nhảy múa trên đầu lưỡi, cực kỳ trơn mượt.
Hương vị chua cay không chỉ kích thích vị giác mà còn đưa cơm vô cùng. Ông Kiều vừa ăn tôm vừa chan canh ăn cơm, bát cơm vơi đi rõ rệt. Vẫn chưa đủ, ông múc vài muỗng canh vàng chan lên cơm, như vậy mới gọi là tận dụng triệt để.
Từng hạt cơm óng ánh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5222175/chuong-430.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.