Gần đây, Minh Ngọc tiên t.ử thường xuyên ra vào Tiệm cơm Nam Lai, không chỉ có nàng, mà cả các trưởng lão của các tông môn lớn khác cũng đã lần lượt tìm được đến Trấn Mộ Vân và ở lại đây.
Tiệm cơm Nam Lai có Diệp Tri Ngô làm công việc rửa bát, những trưởng lão này vì không muốn lộ thân phận nên mỗi lần ra vào đều biến hóa dung mạo.
Vì vậy đến tận bây giờ, Diệp Tri Ngô vẫn chưa phát hiện Trấn Mộ Vân là một ảo cảnh khổng lồ, khách ra vào tiệm cơm cũng chỉ là cùng một nhóm người.
Hắn thì lại để ý thấy phía bên kia của tiệm cơm lúc nào cũng náo nhiệt, trong lòng mơ hồ nảy ra một ý nghĩ, chỉ là không có ai để chia sẻ, đành ngậm ngùi giấu trong lòng.
Hôm đó, Minh Ngọc tiên t.ử lại cùng đám người quen thuộc bước vào Tiệm cơm Nam Lai.
Trong nhóm người này, ngoài Minh Ngọc tiên t.ử ra thì kẻ có tu vi cao nhất chính là Tạ Phi Quang được xưng là Vô Tướng tôn giả. Sau khi nghe Minh Ngọc tiên t.ử suy đoán rằng Tiệm cơm Nam Lai nằm trong một thế giới lớn, ông đã tĩnh tâm cảm ứng và cho rằng điều đó hoàn toàn có khả năng.
Chỉ riêng nồng độ linh khí tại Tiệm cơm Nam Lai và trong Ức Linh Vực đã hoàn toàn khác biệt. Mặc dù người trong Ức Linh Vực không có thiên phú tu tiên, không thể hấp thu linh khí, nhưng linh khí vẫn tồn tại, một số khu vực đặc biệt thậm chí còn rất nồng đậm, vì thế mới sinh ra thiên tài địa bảo.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5222158/chuong-413.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.