"Hộp này chỉ dùng hai mảnh vảy thôi." Seaver nói: "Không đau chút nào."
Nam Đồ nửa tin nửa ngờ: "Anh làm một lần là thành công luôn à?"
Seaver lảng đi chỗ khác, tay áo rũ xuống che đi một vệt đỏ bên trong cổ tay.
Nam Đồ dịu giọng: "Seaver, em rất vui khi nhận được món quà của anh, nhưng em không muốn món quà này phải trả giá bằng việc làm tổn thương anh. Két sắt dùng chất liệu gì cũng được, nếu thật sự muốn dùng vảy rồng, có thể chọn của con rồng khác mà."
"Hộp cất báu vật rất quan trọng, anh không muốn em dùng vảy của rồng khác." Seaver cam kết: "Chỉ lần này thôi."
Anh mong chờ: "Em không mở thử xem sao?"
Anh đã bỏ ra biết bao công sức như vậy, Nam Đồ cũng không nỡ trách móc gì thêm, đành chuyển ánh mắt sang chiếc hộp vỏ sò bạc đặt trên bàn, đưa tay ra.
Vừa chạm vào chiếc hộp mát lạnh đó, nắp hộp lập tức tự động mở ra, lộ ra không gian bên trong, Nam Đồ tiện tay đặt một món đồ trang trí bên cạnh vào trong, lập tức cảm thấy khác lạ.
"Bên trong giống như là không gian gấp?" Rõ ràng món đồ kia rất to, nhưng khi bỏ vào lại chỉ chiếm một góc rất nhỏ trong hộp.
TBC
"Giống với không gian mở rộng trong Nhà trọ Hắc Đẩu." Seaver giải thích: "Khoảng... một mét khối." Anh âm thầm quy đổi ra trong đầu.
Cái này gọi là gì nhỉ, hộp bảo vật không gian tùy thân? Nam Đồ vui vẻ cầm hộp vỏ sò lên, rất nhẹ, dường như không cảm nhận được chút trọng lượng nào từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5222157/chuong-412.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.