Diệp Tri Ngô còn rất ngạc nhiên: "Thật sao? Tiền công mỗi tháng của ta cao vậy à?"
Nam Đồ: "Dĩ nhiên là thật, một mình cậu bằng ba người làm."
Diệp Tri Ngô vui vẻ hẳn lên: "He he."
Ánh mắt Nam Đồ nhìn hắn đầy vẻ thương cảm, tiểu t.ử ngốc nghếch này vẫn chưa biết tất cả đều là do sư phụ hắn sắp đặt.
Ngựa có chạy cũng phải cho ăn cỏ, cô bèn nói: "Ta làm vài món ăn vặt, lát nữa cậu ở lại ăn cùng mọi người nhé."
"Được! Bà chủ, là món gì vậy?" Diệp Tri Ngô vui vẻ reo lên. Thật ra làm rửa chén trong tiệm cơm cũng không hẳn toàn chuyện xấu, cơm nhân viên ở đây ngon thật, bây giờ lại còn có thêm điểm tâm.
"Là một số món làm từ gạo. Đợi mọi người tới đông đủ rồi ăn." Nam Đồ nói xong, liền cầm theo trâm ngọc trắng do Triệu cô nương đưa, rời khỏi Tiệm cơm Nam Lai, lên Trấn Mộ Vân.
Cô không biết Triệu cô nương sống ở đâu, bèn tìm đến Vô Cực trưởng lão đang ở t.ửu phường trước.
Vô Cực trưởng lão nói: "Triệu cô nương ở lầu thêu cao nhất bên cạnh cầu Thanh Thạch."
Đã tới rồi, Nam Đồ tiện thể mời Vô Cực trưởng lão cùng về ăn điểm tâm: "Ta làm một ít món ăn vặt, định mời khách tới nếm thử xem món nào được yêu thích, trưởng lão cũng tới góp ý thử nhé."
Dù sao cũng đang nhàn rỗi bán rượu ở đây, lại còn có đồ ăn, Vô Cực trưởng lão vui vẻ đồng ý.
Nam Đồ lại đi tìm Triệu cô nương, Triệu cô nương nghe có đồ ăn, lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5222154/chuong-409.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.