Trong bếp, thấy Nam Đồ đổ dầu ớt vào tô bánh canh, trộn đều lên, từng sợi bánh canh đều bám đầy lớp dầu đỏ au, nhân viên trong bếp không khỏi lo lắng: "Lão đầu kia liệu có cay đến ngất nữa không?"
Nam Đồ chỉ nói: "Làm gì đến mức cay đến ngất. Ông ấy mà ngất thì cũng không phải do cánh gà của chúng ta, nếu không sao lại không bắt đền, ngược lại còn bồi thường cho tiệm chúng ta? Với lại ớt này chỉ trông có vẻ cay thôi, chứ các cậu cũng ăn rồi còn gì."
Điều đó thì đúng thật.
Phần bánh canh nóng mà Nam Đồ làm lần này là dùng gạo tẻ xay thành bột nước, hấp thành từng lớp bánh mỏng rồi cắt thành sợi to bản, sau đó trộn đều với nước sốt.
Trong nước sốt thì không thể thiếu dầu ớt xào. Loại dầu ớt dùng để ăn kèm với bánh canh là ớt khô thái nhỏ đem xào lửa nhỏ, hơn nữa Nam Đồ còn cố ý chọn giống ớt Tần vị cay nhẹ, chỉ thơm chứ không cay, đừng thấy mì nhìn như được phủ một lớp dầu ớt đỏ au, thật ra ai ăn được cay một chút đều có thể chấp nhận được.
Nam Đồ rang ớt bằng lửa nhỏ cho thơm rồi nghiền thành bột, trộn thêm mè rang, nhân óc ch.ó, nhân hạt dưa và một số gia vị khác, thêm ít muối rồi dùng dầu sôi chưng lên cho thơm, dầu ớt làm ra thơm nức cả tiệm, mới ngửi thôi cũng khiến người ta nuốt nước miếng không ngừng.
Bánh canh vừa trộn xong đã được đưa đến trước mặt Vô Cực trưởng lão.
Nhìn tô bánh canh phủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5222137/chuong-392.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.