Cô nương áo tím ấy dung mạo thanh tú đoan trang, chỉ có một nốt ruồi son đỏ rực nơi giữa chân mày là quyến rũ đến mê người, thần sắc hoảng loạn, chiếc áo mỏng ướt sũng trong mưa như vẽ ra từng đường cong...
Từng con chữ tràn đầy suy nghĩ dung tục khiến các trưởng lão cũng không chịu nổi, vội dời mắt sang chỗ khác.
Khi trưởng lão của Côn Ngô tông chất vấn chuyện giữa hai người, Triệu cô nương lại đường hoàng nói: "Ta là một nữ nhân yếu đuối không nơi nương tựa, sống rất khó khăn. Ngô Thiên Sơn nói muốn làm chỗ dựa cho ta, làm lang quân của ta. Chúng ta làm vợ chồng vài năm, cũng coi như hòa thuận. Sau đó hắn nói thời gian đến rồi, nhất định phải rời khỏi đây, vừa hay ta cũng thấy chán, liền để hắn đi. Hai chúng ta tình nguyện, đến với nhau vui vẻ, chia tay cũng êm đẹp, thì liên quan gì đến mấy người?"
Một trưởng lão ngẩn ra, hỏi lại: "Ngô Thiên Sơn là ai?"
Các trưởng lão khác thì thầm trong lòng: "Một kẻ bạc tình thật, ngay cả tên gọi cũng là giả, xem ra chẳng phải bị quyến rũ gì, mà là tự nguyện dấn thân. Triệu Cô nương cũng không phải yêu quái hút tinh nguyên, nếu không thì đã sớm hút hắn thành xác khô rồi, chỉ tụt có hai tiểu cảnh giới, coi như cho tên đệ t.ử này một bài học. Việc này coi như kết thúc tại đây."
Sư phụ của đệ t.ử kia càng thêm xấu hổ phẫn nộ, không nói một lời quay lưng rời đi.
Côn Ngô tông định rút lui, nhưng Triệu cô nương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5222133/chuong-388.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.