Vô Cực trưởng lão quay về Linh Tiêu môn.
Việc đầu tiên ông làm chính là báo cáo lại với Chưởng môn Nguyên Quang Kiếm Tôn.
Nguyên Quang Kiếm Tôn đang cùng vài vị trưởng lão trong môn bàn luận xem lần này đến lượt ai lén lút tiến vào Ức Linh Vực, âm thầm bảo vệ các đệ t.ử trong môn. Quả thật bây giờ có được hạt giông tốt thật sự quá khó, trước đây nhân giới cây cối rậm rạp, một phát c.h.é.m xuống là được cả đống, chỉ lo các trưởng lão không thu nhận nổi nhiều đồ đệ như thế, bây giờ thì cả cánh đồng rộng cũng chỉ có mỗi một mầm non, ai nấy đều nhìn chằm chằm bảo vệ.
Chỉ là một mặt quan tâm đến sự an nguy của các đệ t.ử trong môn, một mặt các trưởng lão lại đều không muốn tiến vào Ức Linh Vực. Ức Linh Vực có lợi cho các đệ t.ử trẻ tuổi, nhưng với thân già của bọn họ thì chỉ có áp chế cảnh giới, không tiến thêm được bước nào, cảm giác vô cùng tù túng. Thế nên ai cũng đùn đẩy nhau, một lúc vẫn chưa chọn ra được người thích hợp.
Vừa thấy Vô Cực trưởng lão xuất hiện, Thanh Vân chân nhân liền cười nói: "Ta đã nói Vô Cực tới Trấn Mộ Vân là thích hợp nhất, Triệu cô nương kia có điên đến đâu cũng không thể giữ ông ấy lại làm chồng được."
Vô Cực trưởng lão mãi đến sáu mươi bảy tuổi mới lên được trúc cơ, giờ đã là một ông già tóc bạc râu trắng, tu vi đạt đến cảnh giới có thể thay đổi dung mạo, nhưng ông cũng chẳng có ý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5222132/chuong-387.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.