"Thấy tuyết rơi mà không vui à?"
"Vui mà." Hồng Ngọc thu lại cảm xúc: "Chỉ là đột nhiên... con sợ mẹ vất vả quá."
Hồng Lan Chi đã ghép được phần nào câu chuyện từ những lời bàn tán của khách lúc nãy: "Con sợ mẹ bị ấm ức chứ gì. Đừng lo, cho dù có khách không biết điều, bà chủ cũng sẽ đứng ra bảo vệ bọn mẹ."
Câu này khiến Hồng Ngọc an tâm hơn nhiều. Vừa rồi từ những lời góp ý của mấy vị khách kia, cũng có thể thấy Nam Đồ bảo vệ nhân viên của mình thế nào. Vậy nên, chuyện cãi vã nhỏ kia trong lòng cô cũng coi như xong, liền hạ giọng hỏi: "Mẹ, mẹ ăn cơm chưa?"
Hồng Lan Chi: "Mẹ ăn rồi, ăn cả món mới hôm nay nữa."
"Ếch xào tiêu xanh nồi đất?"
"Ếch xào tiêu xanh nồi đất!" Hai mẹ con đồng thanh.
TBC
Hồng Ngọc cười nói: "Con cũng gọi món đó, vừa nghe giới thiệu đã thèm rồi."
"Con ăn sẽ biết nó ngon đến mức nào. Ếch vừa mới g.i.ế.c là đem đi nấu liền đấy, mẹ còn g.i.ế.c không ít con cơ, biết đâu món con ăn là do mẹ làm thịt." Hồng Lan Chi còn phải làm việc, nói vài câu rồi rời đi.
Bà vừa đi khỏi thì món Ếch xào tiêu xanh nồi đất đã được bưng lên. Mùi thơm của tiêu xanh xộc thẳng vào mũi, hương tiêu tươi mới và hấp dẫn khiến người ta lập tức thấy đói.
Trong nồi đất đầy ắp thịt ếch béo chắc, mỗi con ít nhất cũng nửa ký, thịt mềm mịn căng mọng. Đặc biệt là phần đùi ếch, nhìn săn chắc và đầy đặn, chỉ nhìn thôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5216550/chuong-247.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.