Cách nói này vừa khéo léo vừa không quá gay gắt, chỉ đi từ kết quả mà nói, đã là quá nhẹ nhàng rồi.
Nhưng người kia vẫn khó chịu: "Cậu đúng là thích lên lớp người khác, có gì to tát đâu. Mau tìm chỗ ngồi đi, tôi đói sắp c.h.ế.t rồi."
Người bạn tức phát điên. Bình thường đã nhẫn nhịn nhiều tật xấu của đối phương, giờ bị mất mặt trước bao người, chẳng thể chịu đựng thêm nữa, bùng nổ: "Tôi thích lên lớp? Tôi nói cả một đoạn, cậu chỉ nghe được mỗi câu đó à? Rốt cuộc có phải cậu vô lễ trước không?"
"Đúng đó, không biết giữ ý đã đành, lại còn coi phục vụ như người hầu, cái kiểu "họ sinh ra là để phục vụ cậu" ấy, cậu tưởng mình là hoàng thượng chắc?" Một khách ngồi gần cũng lên tiếng.
"Nhân viên phục vụ ở Tiệm cơm Nam Lai bận tới mức chân sắp mọc thêm bánh xe, còn phải đi theo lau sàn sau lưng cậu à? Thật tự coi mình là nhân vật quan trọng rồi. Tôi nghe bà chủ nói đấy, nếu khách quá đông khiến phục vụ quá tải, cô ấy sẽ đóng cửa hai ngày để kiểm soát lượng khách."
Một vị khách quen bức xúc: "Tôi còn muốn chạy vào bếp bưng đồ ăn, ăn xong tự rửa bát cho rồi, cậu thì tốt rồi, coi người ta như người hầu trong nhà. Người ta khuyên nhẹ nhàng mà cậu cũng chẳng nghe."
Câu nói vừa dứt, không ít người lập tức hỏi: "Bà chủ từng nói vậy thật à?"
"Lại đóng cửa? Lần trước tôi tới cũng đóng!"
"Đừng đóng mà, đông khách chẳng phải càng tốt sao?"
Nam Đồ quả thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5216549/chuong-246.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.