Nghĩ tới đây, Nam Đồ xác nhận lại: "Tiệm cơm bây giờ của tôi không phải là ông nội tôi mua lại từ nhà cậu đấy chứ?"
Miệng Triệu Dục Kỳ đỏ bừng vì cay, vừa ăn vừa hít hà: "Không phải đâu, cậu nói ngược rồi, là ông nội cậu mua mặt bằng trước, ba tôi mới mua theo sau."
Ba của Triệu Dục Kỳ biết Nam Nguyên Hải khi đó định tiếp tục mở tiệm cơm, tiệm ăn mở ở đâu thì mặt bằng bên cạnh cũng tăng giá, ông Triệu mua cũng coi như đầu tư.
Chỉ là sau đó Tiệm cơm Nam Lai không thể mở ra được, dĩ nhiên không kéo theo khu vực xung quanh cùng phát triển, nhưng ông Triệu cũng chẳng lấy làm tiếc, dù sao thì nhà họ vẫn giàu, không thiếu khoản đó.
Nghe xong, Nam Đồ trầm ngâm suy nghĩ.
Hai người vừa nói chuyện vừa ôn lại chuyện cũ, Triệu Dục Kỳ không biết từ lúc nào đã ăn hết sạch một đĩa bò xào lạnh cay, miệng cay đến sưng đỏ vẫn chưa thấy đã, Nam Đồ không cho ăn nữa hắn còn phản đối: "Chút bò đó mà ăn no được à? Hồi đó cậu..."
Nam Đồ nhanh ch.óng cắt lời: "Giờ cũng bốn giờ rồi, lát nữa tôi bận thì không lo được cho cậu đâu. Nhìn cậu ăn bò như thế thì chắc không đói nữa đâu, khỏi ở lại ăn tối nhé."
TBC
Triệu Dục Kỳ thò đầu nhìn quanh: "Vậy gói cho tôi chút bò đi, lấy trước năm cân. Ba mẹ tôi cũng thích món này lắm, nếu biết cậu mở lại Tiệm cơm Nam Lai họ nhất định sẽ vui lắm."
Đem ba mẹ ra làm lá chắn, Triệu Dục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5170392/chuong-128.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.