Bây giờ là ba giờ chiều, lúc khách trong tiệm ít nhất, Nam Đồ cũng không bận. Hai người ngồi xuống hàn huyên, Nam Đồ bưng ra một đĩa bò xào lạnh cay. Triệu Dục Kỳ hít hít mũi, xác nhận mùi thơm vừa nãy chính là từ nó mà ra.
"Vị ngọt cay, cậu thử xem."
Triệu Dục Kỳ cúi đầu nhìn, trong đĩa là những miếng bò sợi đều đặn, màu sắc đỏ bóng hấp dẫn, trên mặt còn lác đác vài hạt mè trắng. Quan trọng nhất là chưa cần ăn thử, mùi cay thơm nồng đậm ấy đã xộc thẳng vào người!
Triệu Dục Kỳ nuốt nước bọt một cái, nhưng vẫn cố nhịn, trong bụng còn chất đầy câu hỏi chưa kịp hỏi.
"Tôi vừa nhìn thấy biển hiệu Tiệm cơm Nam Lai trước cửa là lập tức đoán chắc cậu quay về rồi. Cô mở lại Tiệm cơm Nam Lai, sao không báo cho bọn này biết gì cả? Cậu không coi tôi là bạn nữa à?" Giọng điệu hắn mang theo chút trách móc kiểu "Cậu lại xem thường tôi rồi".
Nam Đồ giải thích: "Lúc mới khai trương làm ăn không được tốt lắm, tôi cũng không chắc tiệm có trụ được không nên chưa dám quảng bá nhiều. Nhỡ hô hào ầm lên, chưa được mấy ngày đã đóng cửa, thì quê c.h.ế.t."
Triệu Dục Kỳ lộ vẻ không tán thành chút nào: "Chính vì làm ăn không tốt mới càng nên nói với bọn tôi chứ, tụi tôi chắc chắn sẽ đến ủng hộ!"
"Đâu có tiệm cơm nào sống nhờ bạn bè đến ủng hộ mãi đâu."
"Không phải bọn tôi đến ủng hộ cậu, mà là cậu tốt bụng cho bọn tôi được ăn ngon ấy, ai mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5170391/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.