A Vạn cũng gật gù: "Đúng rồi, cứ như họ cố tình canh sẵn ở cửa sau."
"Có khi nào bọn mình bị ai đó bán đứng không?" Có kẻ nghi ngờ: "Có người mách cho Tiệm cơm Nam Lai biết hôm nay bọn mình sẽ đến, nên mới bày sẵn bẫy."
Hai đứa bỏ chạy trước đều xua tay: "Chắc chắn không phải tao, nếu tao chậm chân một chút, chẳng phải cũng như tụi mày à?" Nhớ lại cảnh bị mấy gã cao lớn kia vây chặt, giờ nghĩ lại vẫn còn lạnh sống lưng.
Biết chuyện hôm nay chỉ có một người không đến, chính là con trai của Vương Hồng Phát.
Bình thường thì chẳng ai thấy kỳ lạ gì, vì e bị Nam Lai nghi ngờ nên không lộ diện. Nhưng hôm nay mất mặt quá, đám này trong lòng chẳng vui vẻ gì, lại nhớ tới câu nói của Ninh Chiêu, nghĩ tới nghĩ lui càng thấy không ổn.
"Mọi người nói xem, có phải là ba của Vương Thần cố ý báo trước cho bên Nam Lai biết bọn mình sẽ tới gây chuyện?"
"Ông ta được lợi gì chứ? Không thể nào." Có kẻ không tin.
"Nhưng rõ ràng ông ta đâu có ý tốt gì, lúc đưa tiền thì lén lút chạy vô nhà vệ sinh, lại còn đưa tiền mặt. Rõ ràng là muốn cắt đứt quan hệ."
"Trước kia mình đến ăn mì, họ đã mặt mày khó chịu. Có phải ăn mấy tô mì đâu mà làm dữ thế? Giờ có chuyện cần nhờ lại bày đặt vồn vã, nói muốn giới thiệu làm ăn."
"Phải rồi, nếu ông ta bán đứng tụi mình, Tiệm cơm Nam Lai còn cảm ơn ông ta. Bọn mình gây sự, Tiệm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5170386/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.